Đàn bà khi chịu đủ tổn thương, tự khắc sẽ buông tay

Nguyễn Hạnh Cập nhật |(09/10/2018, 01:55, pm)


Đàn bà khi yêu có thể hi sinh cả thanh xuân, cả tuổi trẻ. Vì người mình yêu mà họ không ngại rơi mồ hôi, rơi nước mắt. Đàn ông cứ nghĩ, đàn bà yêu cạn kiệt lòng mình như vậy thì không dễ gì chủ động rời xa. Thế nhưng, dù yêu 5 năm hay mười năm, chỉ cần chịu đủ tổn thương đàn bà tự khắc sẽ buông tay.

Chị không ngần ngại cho mọi người xung quanh nhìn thấy mình yêu chồng nhiều đến mức nào. Cưới nhau hai năm chưa có con, họ vẫn như cặp vợ chồng mới cưới. Chị lo cho anh từng miếng ăn, từng chiếc áo là phẳng phiu khi đi làm. Chỉ cần anh hắt hơi, sổ mũi chị đã cuống cuồng nấu cháo tía tô, cháo hành rắc thêm thật nhiều tiêu cho anh ăn giải cảm. Những ngày nghỉ làm, thay vì nghỉ ngơi chị cặm cụi hàng tiếng đồng hồ trong bếp nấu những món ăn mà chồng thích. Với chị, được chăm sóc anh là điều hạnh phúc nhất.

Vì yêu anh, chị chấp nhận mọi thói hư, tật xấu của chồng

Nếu anh là một người chồng tốt thì có lẽ họ là cặp đôi đáng ngưỡng mộ. Thế nhưng càng được vợ chăm sóc “tận răng” anh càng tỏ ra vô tâm. Anh xem những việc vợ làm là điều hiển nhiên mà mọi người vợ cần làm. Vợ nấu ăn hàng tiếng trời, nhiều khi anh vô tình chê món ăn mặn nhạt. Vợ cặm cụi làm việc nhà, anh cũng chỉ nằm ườn ra xem phim hoặc lướt điện thoại, phó mặc nhà cửa, bếp núc cho vợ. Anh lại có tật ham nhậu. Những buổi chiều sau giờ làm, anh rủ rê chiến hữu chén tạc chén thù đến tận khuya lơ.

Chị buồn nhưng tặc lưỡi: “Đàn ông ai chẳng thế, không tật này thì cũng tật kia”. Chị vẫn cứ bao biện rằng chỉ cần anh còn yêu thương chị, thế là đủ. Bạn bè, người thân cứ hay hỏi chị: “Sao sống được với một người chồng vô tâm như vậy?”. Chị chỉ cười trừ.

Có lẽ cuộc sống của chị cũng sẽ mãi như thế cho đến một hôm chồng đi làm để quên điện thoại ở nhà. Chị không có thói quen kiểm tra điện thoại, máy tính của chồng vì tin anh. Điện thoại báo có tin nhắn đến, chị cầm lên xem: “Chiều nay mình gặp nhau ở khách sạn nhé. Yêu anh”. Chị điếng người, xây xẩm mặt mày. Chị lục tìm trong điện thoại, Facebook của anh nhưng ngoài tin nhắn vừa nhận tuyệt nhiên không còn một tin nhắn hay hình ảnh nào. Tất cả đã được anh xóa sạch.

Chị khóc. Chồng chị ngoại tình ư? Cảm giác uất nghẹn trào lên, bao nhiêu câu hỏi dồn dập trong đầu. Chị lái xe đến công ty anh, ngồi uống nước trước quán cà phê đối diện. Chiều tan sở, thấy chồng đi xe ra chị lái xe chầm chậm theo. Rồi anh rẽ theo hướng khác, ngược đường về nhà. Ghé một công ty khác rước một cô gái xinh đẹp đứng chờ sẵn ở cổng. Cô ta nũng nịu hôn anh trước khi leo lên xe.

Thế là quá rõ, chồng chị có nhân tình. Nước mắt chị ào ào chảy ra không có cách nào kiềm lại được. Bao năm làm vợ, chăm sóc hi sinh cho chồng tất cả. Chị tưởng những việc mình làm sẽ khiến chồng cảm động, sẽ yêu thương và trân trọng chị hơn. Ai ngờ, sau lưng chị anh ta lại làm cái việc khốn nạn đó.

Chị yêu anh, bao nhiêu tật xấu của chồng chị cũng có thể tha thứ được. Anh lười biếng, không chịu làm việc nhà thì chị làm. Anh hờ hững, vô tâm đến mấy chị cũng chịu được nhưng việc anh phản bội chị, ăn nằm với ả đàn bà khác chị không thể chấp nhận nổi.

Dù yêu sâu đậm đến đâu nhưng chỉ cần chịu đủ tổn thương, đàn bà sẽ ra đi không hối tiếc

Đàn bà khi yêu có thể hi sinh cả thanh xuân, cả tuổi trẻ. Vì người mình yêu, họ không ngại rơi mồ hôi, rơi nước mắt. Đàn ông cứ nghĩ, đàn bà yêu cạn kiệt lòng mình như vậy thì không dễ gì chủ động rời xa. Thế nhưng, dù yêu 5 năm hay mười năm chỉ cần chịu đủ tổn thương đàn bà tự khắc sẽ buông tay.

Ngay giây phút biết anh ta phản bội, chị đã biết mình phải làm gì. Tiếp tục hi sinh, nhẫn nhịn sẽ khiến chị càng nhu nhược, yếu đuối. Buông tay anh ta để cuộc đời được bình yên.