Bị chồng đuổi đi với 2 bàn tay trắng, sau 5 năm gặp lại, tôi cười khẩy: ‘Nhờ làm ô sin cho nhà anh tôi mới tậu được cái biệt thự

Nguyễn Hạnh Cập nhật |(09/10/2018, 03:10, pm)


Mấy năm tôi vẫn luôn nhẫn nhịn như thế, làm ô sin không công cho nhà chồng để rồi vào một đêm thì mọi thứ như giọt nước tràn lên khiến tôi phải phản kháng, không nhẫn nhịn được nữa.

– Sao lâu quá không cho con bé về thăm bố mẹ hả con? Ở nhà chồng phải nhìn trước, ngó sau, liệu mà cư xử con nhé.

– Dạ, nhà chồng con tốt lắm mẹ ạ.

– Ừ, mọi người ai cũng khen mày số sướng, lấy được vào nhà giàu nên bố mẹ cũng được hưởng lây tí phúc.

Tôi vội chào mẹ rồi tắt điện thoại luôn để bà không nghe thấy tiếng khóc của mình. Cứ nghĩ lấy chồng giàu thì cuộc đời tôi sẽ sung sướng nhưng 2 năm qua với tôi chẳng khác gì địa ngục. Từ ngày có tôi về làm dâu, chồng tôi không thuê giúp việc nữa mà đổ hết mọi việc lên vai vợ. Ngày nào tôi cũng phải làm việc quần quật từ mơ sáng đến nửa đêm.

Người ta sinh con thì được kiêng cữ, chăm sóc này nọ còn tôi thì mới 20 ngày đã bị chồng dựng dậy giặt một chậu quần áo vì máy giặt hỏng, chưa sửa được. Ấm ức, tủi thân lắm nhưng tôi vẫn phải nhắm mắt làm cho yên thân vì tính chồng tôi nóng, đánh vợ chẳng tiếc tay.

2 năm, tôi chưa bao giờ được về nhà ngoại ăn Tết dù chỉ ở ngay ngoại thành, cách đó có 30km. Tôi có hỏi thì cả nhà chồng bảo:

– Về đó vừa bẩn thỉu, vừa không tiện nghi, em muốn con anh phải chịu khổ hả? Mỗi năm một lần thôi, về nhiều làm cái gì, vừa tốn tiền vừa mệt người.

Mang tiếng con gái đi làm dâu phố Cổ, giàu có là thế nhưng tôi chưa mua được cho bố mẹ đẻ thứ gì, cùng lắm là giấu giếm cho ông bà được vài trăm bạc.

Mấy năm tôi vẫn luôn nhẫn nhịn như thế, làm ô sin không công cho nhà chồng để rồi vào một đêm thì mọi thứ như giọt nước tràn lên khiến tôi phải phản kháng, không nhẫn nhịn được nữa.

Ảnh minh họa

11h đêm, anh loạng choạng bước vào nhà rồi ném vào mặt tôi một tờ giấy:

– Đơn đấy, cô ký đi.

– Anh nói vậy là sao? Say quá hóa điên rồi à?

– Bồ của tôi có thai rồi, là con trai.

– Anh nói cái gì? Anh có bồ từ khi nào?

Uất hận quá, tôi lao vào tát cho chồng một cái thì bị anh ta đẩy ngã nhào ra đất, rồi cứ thế rút cái thắt lưng ra vụt tới tấp vào người vợ. Thấy tiếng ồn ào, mấy người hàng xóm chạy sang đỡ, tôi mới thoát được. Ngay đêm đó, tôi ôm con bỏ trốn khỏi người chồng đội lốt lang sói, độc ác.

Vừa đói, vừa mệt lại không có xu nào trong người, tôi cứ thế bế con đi rồi chẳng biết từ lúc nào lại tới gần một khu nghĩa địa. Gần tới sáng, tôi ôm con trên tay rồi lả đi lúc nào không hay.

Tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trong bệnh viện, người đau êm ẩm. Tôi đang dáo dác nhìn xung quanh thì thấy một người đàn ông trung niên đang bế con mình.

– Cô tỉnh rồi sao? Nhà ở đâu sao lại bế con ra nghĩa địa thế? Sáng nay tôi ra thắp hương mộ người thân mới phát hiện ra. Bác sĩ nói cô bị suy nhược, phải nghỉ ngơi vài ngày đấy.

– Tôi… tôi bỏ trốn, không có nhà để về nữa.

Thấy ông là người hiền lành, tôi thật thà kể lại hết chuyện của mình. Sau cùng, ông ấy thở dài rồi nói:

– Hay cô cho con về nhà tôi ở tạm vài hôm đi. Tôi sống cùng mẹ già, bà năm nay 60 tuổi rồi. Cô đến đó khi nào khỏe thì cơm nước, trò chuyện cùng mẹ tôi cho vui.

Chẳng còn chỗ nào để đi nữa, tôi đành gật đầu theo người đàn ông tên Hùng đó về nhà anh ta. Sống chung một thời gian, tôi càng nhận ra họ là người tốt. Mẹ Hùng và cả anh đều quý con tôi như con cháu trong nhà, cứ thi thoảng lại mua quần áo, đồ chơi cho nó. Mang tiếng là đến nấu cơm, chăm sóc mẹ anh nhưng mọi chuyện đã có giúp việc lo cả, tôi chẳng phải động tay vào bất cứ thứ gì.

Sống chung được 1 năm, ngày tôi nói muốn bế con dọn ra ngoài sống cũng là ngày tôi nhận được lời cầu hôn của Hùng:

– Em có đồng ý làm vợ anh không?

– Sao… sao anh lại chọn em? Em chẳng qua cũng chỉ là người ở nhờ…

– Anh chưa bao giờ coi em là người ở nhờ hết. Anh yêu cái vẻ chân chất, thật thà của em từ lâu rồi.

Mẹ anh vừa nghe thấy thế, liền chạy từ trong nhà ra giằng lấy túi quần áo trên tay tôi bảo:

– Bác chấm mày làm con dâu từ lâu rồi, không có đi đâu hết. Thằng Hùng nó thật lòng với cháu lắm đấy. Mấy con bé chân dài, ăn mặc hở hang bây giờ có mà xách dép chạy theo cháu còn chẳng được.

Tự nhìn lại mình một lượt từ đầu tới chân, tôi cười hạnh phúc lắm vì nhận ra suốt thời gian sống cùng gia đình anh, tôi ngày càng béo trắng, trẻ đẹp ra trông thấy chứ không còn gầy còm, ốm yếu như trước nữa. Anh như ân nhân lớn nhất cuộc đời tôi, nếu không có anh thì chắc gì mẹ con tôi đã sống được đến ngày hôm nay.

Sau mấy ngày suy nghĩ, phần vì muốn trả ơn anh, phần vì cũng có tình cảm nên tôi nhận lời làm vợ Hùng. Sau đám cưới, tôi trở thành bà chủ trong căn biệt thự 4 tầng sang trọng, dát vàng ở ngay mặt phố, ăn sung mặc sướng chẳng khác gì bà hoàng.

Mọi thứ với tôi như vậy là viên mãn. Lâu dần, tôi chẳng còn nhớ tới quãng thời gian khi sống cùng chồng cũ nữa mà tận hưởng hạnh phúc trọn vẹn bên gia đình hiện tại.

Cách đây 1 tháng, đường ống nước trong nhà bị hỏng nên chồng tôi phải gọi người đến sửa. 9h sáng, thấy tiếng chuông cửa, tôi vội bế con chạy ra thì chết sững khi người đứng bên ngoài không ai khác lại là gã chồng cũ bội bạc. Anh ta nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân trong bộ quần áo ở nhà rồi nói với giọng đầy khinh bỉ:

– Cô đến đây làm ô sin hả? Thảo nào mất tích cả mấy năm liền, dạo này trông cũng được phết đấy.

Tôi cười khẩy đáp lại:

– Nhờ làm ô sin không công cho nhà anh mấy năm trời tôi mới mua được cái nhà to thế này đấy. Thôi vào sửa ống nước đi, chồng tôi đang đợi anh, làm tốt thì có khi tôi còn thưởng thêm cho vài trăm.

Đúng lúc này thì chồng tôi tươi cười bước ra:

– Vợ ơi, dẫn anh ấy vào đây đi.

– Chồng cô thật sao?

Dứt lời, anh ta vội quay đầu xe đi. Thấy biểu hiện sợ sệt ấy, tôi nói vọng theo:

– Anh sao thế? Sợ bị vợ chồng tôi trả thù hả?

Tôi đem chuyện kể lại cho chồng thì anh ấy chỉ cười bảo:

– Nhìn hắn thế kia làm sao có được người vợ tuyệt vời như em. Em lấy anh là phải rồi.

Tôi ôm lấy chồng hạnh phúc lắm. Ngày hôm đó, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm như vừa mới buông bỏ được một tảng đá, gánh nặng lớn trong lòng, chẳng còn thù hận hay ý định muốn trả thù nữa.