Anh ơi, tim thai yếu rồi…Về với em và con đi!

Nguyễn Hạnh Cập nhật |(15/10/2018, 02:00, pm)


Có lẽ cả đời này kẻ như hắn sẽ khó sống thanh thản vì chính sự vô tâm, quá đáng của hắn đã đẩy vợ con hắn vào sự bế tắc tột cùng.

Ngày trước khi chưa lấy hắn, vợ hắn là 1 cô nàng hay cười yêu đời và có rất nhiều anh chàng theo đuổi. Nhưng hắn đào hoa, ăn nói dễ nghe và tán gái chai lỳ hơn nên cô bị ngả nghiêng trước hắn. 1 cô gái trong sáng như cô bước vào tình yêu đầu đời cũng là tình yêu cuối khi đang là sinh viên năm cuối.

Ảnh minh họa

Khi cô vừa ra trường họ liền tổ chức đám cưới. Thời gian đầu họ còn rất vui vẻ hạnh phúc bên nhau, năm đó cô 25 còn hắn đã ngấp nghé 30. Ở cái tuổi đó bạn bè hắn con cái đã đề huề, có người còn mua được xe được nhà nhưng hắn vẫn còn ham chơi, vẫn còn vấn vương những thứ vui, của lạ ngoài kia.

Gần 6 tháng sau cô thông báo mang bầu cũng là lúc hắn đang quen 1 cô gái khác. Hắn giấu giếm vợ rất giỏi, 1 lúc hắn yêu 2 người phụ nữ. Về nhà thấy vợ bầu bí hắn chẳng bao giờ đòi hỏi chuyện ấy không phải vì hắn lo cho vợ con mà là ở ngoài hắn đã “no xôi chán chè” rồi. Cô thì hạnh phúc vì sinh linh nhỏ bé đang ngày 1 lớn lên trong bụng.

Rồi 1 ngày hắn bảo cơ quan có việc hắn đi với sếp không về. Cô ôm con nằm co ro trên giường, vì mang thai sức khỏe cô yếu đi nhiều nên không dám vận động mạnh. Khi đang nằm ôm điện thoại xem ảnh hai vợ chồng thì bạn cô gọi dồn dập:

– Alo mày à! Chồng mày có nhà không?

– Hôm nay anh ấy có việc đi công tác với sếp không về mày à?

– Tao biết ngay mà.

– Sao vậy có chuyện gì mà mày có vẻ gấp gáp thế, chồng tao bị làm sao à? Mày nói đi…

Lòng cô như lửa đốt, hốt hoảng vô cùng.

– Có chuyện gì với lão ta được, lão ta đang dắt con nhỏ nào vào nhà nghỉ hú hí kia kìa. Biển số xe với hình dáng lão ta thì có biến thành tro bụi tao cũng nhận ra.

– Mày… mày đang nói gì cơ?

– Alo, mày có sao không? Linh ơi, mày sao thế.

Cô bỗng đau bụng dữ dội, tai ù đi đầu đau như búa bổ. Bạn cô sợ có chuyện gì không lành nên đến nhà Linh. Hai người họ bấm cửa mãi không được bèn trèo tường vào nhà rồi đưa cô đi bệnh viện.

Bác sĩ bảo con cô đang nguy kịch sức khỏe mẹ yếu quá tim thai cũng yếu đi, Linh tỉnh lại nước mắt đầm đìa. Cô bạn của cô không có số của chồng cô nên loay hoay mãi không gọi được. Khi tỉnh lại Linh mượn điện thoại bạn nhắn tin cho chồng: “Anh ơi! Tim thai yếu rồi… anh về với em và con đi”. 1 lúc sau chồng cô gọi lại bị bạn cô mắng té tát:

– Anh là loại đàn ông gì vậy? Vợ bầu bí còn bỏ đi hú hí với bồ sao? Vợ con anh nhập viện anh cũng chẳng biết, anh có còn là con người không?

– Cô… cô bảo sao? Vợ con tôi nhập viện ư?

Hắn mặc đồ vào phi xe nhanh tới bệnh viện, nhìn vợ yếu ớt, mắt ngấn đầy nước:

– Vợ ơi! Em sao rồi, còn sao rồi.

Cô nhìn chồng với đôi mắt vô hồn không thốt nên lời:

– Em nói gì đi, anh xin lỗi. Anh sai rồi.

– Con đi rồi, tất cả là nhờ anh đấy. Con của em đi rồi anh biết không?

Cô khóc rồi hét lên:

– Sao anh lại làm thế, trả con cho em. Sao anh lại lừa dối, lại phản bội em, em đang mang thai đứa con của anh mà. Trả lại con cho em đây, trả lại đây…

Ảnh minh họa

Nhìn cảnh tượng đó ai cũng thấy thương cô, càng thương Linh bao nhiêu thì lại giận hắn bấy nhiêu. Sau hôm đó cô sống như 1 cái xác không hồn, trầm cảm, uất nghẹn vì mất con vì bị chồng lừa dối. Hắn thì ngày ngày bên cô hối lỗi chăm sóc vợ chu đáo, nhưng còn ý nghĩa gì nữa tất cả đã quá muộn màng rồi.

Cô yêu hắn, đúng vậy, yêu hơn cả bản thân mình. Nhưng giờ chẳng còn gì để cô phải luyến tiếc nữa, đứa con mà cô yêu thương, cưng nựng mong mỏi được gặp mỗi ngày giờ đã không còn. Tình yêu cô dành cho hắn cũng đã bị phản bội lại. Cô biết cô gái mà anh ta cặp kè, vào facebook cô ta thì thấy toàn ảnh đi chơi với người yêu giấu mặt và dĩ nhiên người đó chính là chồng cô. Họ đã qua lại với nhau sau khi cô và hắn làm đám cưới được nửa năm. Vào 1 ngày đẹp trời cô đặt trên bàn tờ đơn ly hôn và kéo va li đi, cô nhìn bầu trời rồi mỉm cười nhẹ: “Em sẽ không chúc phúc cho anh đâu, cả đời này em sẽ không bao giờ chúc phúc và tha thứ cho anh”. Người ta vẫn nói: “Có không giữ mất đừng tìm” quả thật không sai chút nào.