Ly dị vợ để sang ở với bồ, tới khi ăn cơm mới nhận ra điều này, chồng cay xé mắt nghĩ : “Chỉ vợ mới hi sinh và chịu nổi mình”

Nguyễn Hạnh Cập nhật |(25/10/2018, 04:11, pm)


Hôm ấy, Lâm lại trở về nhà khi sắc trời tối đen như mực. Liếc đồng hồ thấy hơn 8 giờ nhưng Hoa vẫn chưa đi nghỉ ngơi mà lặng lè ngồi ở bàn ăn chờ mình, anh không khỏi thở dài.

Hôm ấy, Lâm lại trở về nhà khi sắc trời tối đen như mực. Liếc đồng hồ thấy hơn 8 giờ nhưng Hoa vẫn chưa đi nghỉ ngơi mà lặng lè ngồi ở bàn ăn chờ mình, anh không khỏi thở dài.

– Anh về muộn thế? Đã ăn uống gì chưa? Để em hâm nóng lại thức ăn nhé.

– Thôi khỏi, anh ăn rồi…

– Ừ, thế để em dọn đi vậy. Nước em pha sẵn trong bồn tắm đấy, anh tắm đi cho mát người.

Nhìn bóng người vợ thảo hiền cặm cụi trong bếp, trái tim Lâm như thắt lại, không biết phải mở lời với cô thế nào. Suốt 10 năm qua, Hoa luôn hoàn thành xuất sắc vai trò làm vợ, làm mẹ, là hậu phương vững chắc cho anh yên tâm phát triển sự nghiệp. Nói về công lao của Hoa, anh có thức mấy đêm cũng chẳng kể hết được. Thế nhưng…

6 tháng trước, Lâm trót say đắm Ngân, cô nhân viên mới của công ty. Nói về sắc đẹp, Ngân không thể nào bằng Hoa lúc bây giờ chứ đừng nói lúc còn trẻ nhưng ở người cô toát lên sức sống như mùa xuân vậy, một sức sống mà từ nhiều năm nay, anh không còn thấy ở vợ.

Mỗi lần ở gần Ngân, Lâm cảm giác như mình được sống lại tuổi trẻ, cả tâm hồn và cơ thể đều khỏe mạnh, tươi mới hẳn. Không chỉ vậy, người tình trẻ của anh còn rất hiểu chuyện, chưa từng một lần nũng nịu đòi anh phải bỏ vợ hay tỏ ra ghen ngược.

Cô ấy nói chỉ cần có anh là đủ và sẵn sàng làm người thứ 3 thầm lặng, có lẽ vì vậy mà anh mới càng thêm chết mê chết mệt. Tuy nhiên, Lâm không muốn người tình của mình chịu thiệt thòi…

Tối hôm ấy, lúc vợ chuẩn bị đi ngủ, Lâm hít sâu một hơi, lấy hết sức can đảm nói với cô:

– Mình ly hôn được không em?

– Tại sao? – Hoa sững sờ.

– Anh xin lỗi. Anh yêu người khác rồi. Ở bên cạnh cô ấy, anh mới được là chính mình, được yêu đương sôi nổi, cuồng nhiệt. Ở cạnh em, anh chỉ cảm giác như hai người bạn thân, những người ở trọ cùng nhau lâu năm. Em không có lỗi, tất cả đều là do anh…

Hoa lặng đi, không nói được câu gì nhưng nước mắt thì cứ chảy ướt đẫm hai bên gò má. Mãi một hồi lâu sau, cô mới thốt nên lời:

– Không có cách gì cứu vãn được cuộc hôn nhân của chúng mình à? Anh thật sự không còn xúc cảm yêu đương gì với em sao?

– Anh xin lỗi…

– Ngủ đi. Chuyện ngày mai, hãy để mai tính!

Sáng hôm sau lúc Hoa tỉnh ngủ thì thấy chồng đã dậy từ trước, ánh mắt anh chăm chú ngắm nhìn cô, giống như từ biệt vậy. Thấy vợ dậy, Lâm ngập ngừng:

– Về chuyện ly dị hôm qua…

– Được rồi, em đồng ý!

– Nếu vậy, về phần tài sản, những thứ như ngôi nhà hiện tại, xe ô tô anh sẽ để cho em giữ. Còn tài khoản ngân hàng sẽ chia đôi, có được không?

– Không cần, tiền anh vất vả kiếm, anh cứ giữ. Em chỉ cần anh để lại nhà cho mẹ con em ở là được rồi. Các con đã quen ở đây, chuyển đi chỗ khác, sợ chúng buồn…

Trong thời gian chờ vụ ly dị được giải quyết, Lâm quyết định chuyển đến ở với Ngân. Lúc anh thu dọn hành lý rời khỏi nhà, Hoa cứ đứng ngập ngừng nhìn anh mãi, muốn nói gì lại thôi. Đến tận khi anh bước ra ngoài cửa, cô mới ngân ngấn nước mắt, gọi với theo:

– Anh cũng không còn trẻ nữa, mỗi bữa cơm hãy ăn ít món cay lại.

Lâm khẽ gật đầu với vợ, khóe mắt anh dường như hơi đỏ…

Tối hôm ấy, Ngân nấu bữa cơm đầu tiên cho Lâm. Mọi khi ăn cơm với người tình chủ yếu là đi ăn hàng nên anh chưa từng thưởng thức tay nghề nấu nướng của cô bao giờ nên rất hồi hộp.

Đến lúc từng món ăn được bưng ra, đưa lên miệng nếm thử thì Lâm có hơi thất vọng một chút, có vẻ tay nghề của cô không khá lắm. Đồ ăn món nào món đấy đều nhạt, ăn chẳng vừa miệng chút nào.

– Nhạt quá em ạ, có thêm tí cay nữa thì ngon.

– Nhạt á? Mấy lần đi ăn, em thấy anh toàn gọi món cay nên cho ớt vào rồi đấy. Thế này mà anh còn bảo nhạt á? – Ngân sửng sốt.

– Ừ, anh cho thêm ít gia vị vào được không?

Nói rồi, Lâm đến bếp, cho thêm ít ớt và tiêu, nếm thấy đã vừa khẩu vị, anh hoan hỉ bưng ra ngoài.

– Đây, em thử đi, đậm đà hẳn hơn nhé.

– Ôi, sao mà cay thế, xè cả lưỡi ra rồi. – Ngân vừa cho miếng cá lên mồm lập tức nhổ ra, mặt mũi nhăn hết cả vào.

– Cay lắm à? Mọi ngày anh vẫn thế mà. – Lâm gắp cả miếng ớt trong đĩa cá vào miệng, gật gù trước hương vị quen thuộc.

Ngân ăn cay kém thật đấy, mọi ngày anh và Hoa vẫn ăn thế, có sao đâu. Xem ra về khẩu vị ăn uống, anh với vợ vẫn hợp hơn thì phải. Đang ngẫm nghĩ, chợt Lâm sực nhớ ra điều này. Đúng rồi, hồi còn yêu, Hoa đâu có ăn được cay nhỉ? Phản ứng của cô khi ăn món cay lúc đấy cũng giống hệt Ngân bây giờ, thậm chí còn hơn. Có phải sống lâu với mình nên cô mới đổi khẩu vị.

Ngay lúc đó, anh nhớ ra một chuyện quan trọng, đó là lúc nào ăn cơm, Hoa cũng có kèm thêm một cốc nước to bên cạnh Hoa vừa ăn vừa uống nước, có lần cô còn nhúng thức ăn vào nước rồi ăn như bình thường.

Cổ Lâm như nghẹn đắng lại. Vì chồng, Hoa đã hy sinh khẩu vị của mình suốt từng ấy năm, cốt để chiều theo sở thích ăn uống của anh! Nếu không vì bữa cơm với bồ hôm nay, anh mãi mãi không nghĩ đến điều đó.

Cả đêm hôm ấy Lâm không ngủ. Anh thức trọn đêm, hút hết một bao Kent, suy nghĩ về 10 năm hôn nhân đã qua, những cay đắng ngọt bùi cùng Hoa chia sẻ…

Sáng hôm sau, lúc Hoa đang dọn dẹp nhà thì thấy tiếng chuông cửa. Chạy ra xem, cô ngạc nhiên thấy Lâm đang đứng bên ngoài:

– Từ giờ anh không ăn cay nữa. Vì sức khỏe, mình cũng nhau ăn uống lành mạnh được không em?

Hoa không nói gì, miệng mỉm cười, khóe mắt cong lại,*g lanh những giọt nước. Cô khẽ gật đầu, giơ hai tay trao chồng một cái ôm thật chặt…

  Bài đọc nhiều